Động lực làm việc của nhân viên y tế tại bệnh viện Bắc Thăng Long, Hà Nội năm 2024 và một số yếu tố liên quan
Abstract
Mục tiêu: Đánh giá mức độ động lực làm việc của nhân viên y tế tại Bệnh viện Bắc Thăng Long, Hà Nội năm 2024 và xác định một số yếu tố liên quan. Đối tượng và phương pháp: Nghiên cứu mô tả cắt ngang được thực hiện trên 300 nhân viên y tế đáp ứng tiêu chí chọn mẫu. Động lực làm việc được đo lường bằng bảng hỏi xây dựng dựa trên thuyết hai nhân tố của Herzberg với thang đo Likert năm mức; quy ước “có động lực” khi điểm trung bình từ 3,75 trở lên. Kết quả: Tỷ lệ nhân viên y tế được đánh giá “có động lực” đạt 79,7%. Điểm trung bình động lực chung 4,14 trên 5; các thành phần có điểm cao gồm trách nhiệm với công việc (4,25) và bản chất công việc (4,24); sự thừa nhận thành tích thấp nhất (3,99). Nhóm từ 35 tuổi trở lên có động lực cao hơn nhóm dưới 35 tuổi (84,8% so với 67,4%; OR: 0,370; 95%CI: 0,207–0,662). Nhóm đã kết hôn có động lực cao hơn nhóm độc thân (83,6% so với 45,2%; OR: 0,161; 95%CI: 0,074–0,350). Không thấy khác biệt về động lực làm việc theo giới và trình độ học vấn. Kết luận: Động lực làm việc của nhân viên y tế tại bệnh viện tuyến thành phố ở mức cao, nổi bật ở các yếu tố mang tính nội tại (trách nhiệm và bản chất công việc) nhưng còn khoảng trống về cơ chế thừa nhận thành tích. Các ưu tiên can thiệp gồm: thể chế hóa ghi nhận và khen thưởng theo nhiều tầng, tăng cường giám sát hỗ trợ, tối ưu các yếu tố điều kiện vệ sinh công việc, và cá thể hóa hỗ trợ theo nhóm tuổi và tình trạng hôn nhân.