Ảnh hưởng độ phân giải ngang của mô hình bề mặt đến các kết quả mô phỏng khí hậu của mô hình khí hậu khu vực REGCM3
Tóm tắt
Hiện nay về mặt lý thuyết, các mô hình khí hậu toàn cầu đã được phát triển một cách khá toàn diện về mặt vật lý cũng như động lực. Thời gian tích phân có thể là một vài tháng cho đến nhiều năm nhưng độ phân giải không gian của các mô hình này vẫn chưa đủ khả năng nắm bắt được các quá trình với những quy mô ở không gian và thời gian nhỏ hơn. Một trong những hướng tiếp cận mới trong thập kỷ vừa qua là phát triển các mô hình khí hậu khu vực hạn chế (LAM) với độ phân giải dưới 100km (Dickinson 1989). Trong những năm gần đây, đã có rất nghiên cứu nhằm áp dụng các mô hình khí hậu khu vực cho Việt Nam. Tuy nhiên, Việt Nam là một nước nằm ở khu vực nhiệt đới gió mùa với sự đa dạng về địa hình và bề mặt, thì việc áp dụng mõ hình để có được kết quả tốt nhất là không dễ dàng. Chẳng hạn, việc nghiên cứu lựa chọn các mõ hình bề mặt, độ phân giải của mô hình bề mặt hay mô hình khí quyển và việc lựa chọn các sơ đồ vật lý thích hợp là không dễ dàng. Trong báo cáo này, chúng tôi sẽ trình bày nghiên cứu về sự ảnh hưởng của độ phân giải ngang của mô hình bề mặt đến kết quà mô phỏng các trường khí hậu ờ Việt Nam. Ở đây, chúng tôi sử dụng mô hình khí hậu khu vực RegCM3 làm công cụ phục vụ cho việc nghiên cứu.