Nhiễm trùng da – mô mềm liên quan vết cắn động vật do Enterobacter cloacae

  • Lê Bửu Châu
  • Nguyễn Thị Hiếu Thuận
  • Đỗ Nguyễn Quỳnh Hương
  • Nguyễn Việt Khải
  • Đặng Văn Trị
Từ khóa: nhiễm trùng da – mô mềm; vết cắn động vật; đề kháng kháng sinh

Tóm tắt

Đặt vấn đề: Nhiễm trùng da – mô mềm (NTDMM) liên quan vết cắn động vật là bệnh lý thường gặp. Phổ vi khuẩn gây bệnh thay đổi tùy loài động vật. Tiếp cận ban đầu có thể gặp khó khăn trong các trường hợp vết cắn do những loài động vật ít được ghi nhận và liên quan đến các vi khuẩn không phổ biến.

Báo cáo ca: Chúng tôi báo cáo một bệnh nhân nam 83 tuổi bị cầy hương cắn vào mu bàn tay trái. Bệnh nhân xuất hiện sốt cao và sưng đau lan rộng từ bàn tay đến cẳng tay dù đã được chăm sóc vết thương và dùng amoxicillin/clavulanate sớm. Cấy mủ vết thương phân lập Enterobacter cloacae, một vi khuẩn hiếm gặp trong NTDMM liên quan vết cắn động vật. Chủng phân lập được đề kháng amoxicillin/clavulanate nhưng còn nhạy với piperacillin/tazobactam và trimethoprim/sulfamethoxazole. Cấy máu âm tính. Sau 10 ngày điều trị với piperacillin/tazobactam, bệnh nhân hồi phục hoàn toàn, không ghi nhận tái phát sau một tháng theo dõi.

Kết luận: Trường hợp này cho thấy sự đa dạng của tác nhân gây bệnh trong vết cắn động vật và tầm quan trọng của việc đánh giá các yếu tố cơ địa, vị trí giải phẫu và đặc tính kháng thuốc khi tiếp cận ban đầu. E. cloacae có khả năng đề kháng nội tại với một số β-lactam do sản xuất AmpC β-lactamase.

Liên kết bài viết

điểm /   đánh giá
Phát hành ngày
2026-01-01
Chuyên mục
Báo cáo Ca lâm sàng