Mô hình tối ưu hóa đầu tư cho giáo dục: hàm ý cho giáo dục đại học Việt Nam
Phạm Xuân Hoan
Tóm tắt
Nghiên cứu này phát triển một mô hình tối ưu hóa đầu tư cho giáo dục theo 2 giai đoạn (và tận dụng kết quả nghiên cứu) của Cunha và cộng sự (2005) rằng đầu tư cho giáo dục có tính bổ sung trực tiếp (Direct Complements) và kết luận rằng, một mức đầu tư thấp hơn mức tối ưu không ràng buộc trong giai đoạn 1 sẽ dẫn đến mức đầu tư tối ưu có ràng buộc trong giai đoạn 2 thấp hơn mức đầu tư tối ưu không ràng buộc của chính nó. Nghiên cứu khẳng định, đầu tư cho giáo dục mầm non, tiểu học và trung học của Việt Nam thấp hơn mức đầu tư tối ưu rất nhiều; từ đó ứng dụng mô hình và chỉ ra rằng, việc mở mới và nâng cấp quá nhiều cơ sở đào tạo thành trường đại học, mở rộng quy mô đào tạo đại học, sau đại học quá nhiều trong thời gian qua là không hiệu quả, đứng trên phương diện đầu tư tài chính.