Khai thác các tín hiệu thẩm mĩ có tính biểu tượng của thành ngữ trong dạy học môn Cơ sở Văn hóa Việt Nam
Keywords
Abstract
Thành ngữ là một trong những đơn vị ngôn ngữ dân gian hàm súc, thể hiện sâu sắc cách tri nhận, tư duy nghệ thuật và hệ giá trị văn hóa của người Việt. Bài viết này hướng đến việc phân tích và khai thác các tín hiệu thẩm mỹ mang tính biểu tượng trong thành ngữ, từ đó đề xuất hướng ứng dụng vào giảng dạy học phần Cơ sở Văn hóa Việt Nam cho sinh viên. Trên cơ sở tổng hợp lý thuyết về tín hiệu thẩm mỹ và biểu tượng học, bài viết tiến hành phân tích các thành ngữ gắn với những đặc trưng nổi bật của văn hóa Việt như: văn hóa trồng lúa nước, điều kiện tự nhiên – môi trường, văn hóa làng xã và lối ứng xử trọng tình. Qua đó, bài viết làm nổi bật vai trò của thành ngữ không chỉ như chất liệu ngôn ngữ – văn hóa, mà còn là công cụ nghệ thuật giúp người học tiếp cận chiều sâu bản sắc văn hóa dân tộc. Kết quả nghiên cứu góp phần làm phong phú phương pháp giảng dạy học phần Cơ sở Văn hóa Việt Nam theo hướng gắn kết ngôn ngữ – văn hóa – biểu tượng một cách sinh động và hiệu quả hơn.