Kết hợp giữa kinh tế biển với bảo vệ chủ quyền biển đảo Tây Nam Việt Nam thế kỷ XVII - XIX
Tóm tắt
Lãnh thổ biển, đảo của Việt Nam là một bộ phận thiêng liêng của chủ quyền quốc gia, có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với sự tồn vong của dân tộc, quá trình giao lưu quốc tế cũng như sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Trong đó, vùng biển Tây Nam giữ vị trí chiến lược và kinh tế đặc biệt quan trọng, đóng góp đáng kể vào việc bảo đảm an ninh, quốc phòng và khẳng định toàn vẹn lãnh thổ quốc gia. Sự phát triển mạnh mẽ của thương mại hàng hải vào thế kỷ XVII, cùng với tầm nhìn chiến lược hướng biển, đã tạo điều kiện để các Chúa Nguyễn và sau đó là triều Nguyễn từng bước xác lập, củng cố và mở rộng chủ quyền biển đảo trong suốt thế kỷ XVIII và đầu thế kỷ XIX. Một trong những nhân tố quan trọng tạo nên thành công này là sự kết hợp hiệu quả giữa phát triển kinh tế biển, huy động nguồn lực với nhiệm vụ quốc phòng, bảo vệ chủ quyền. Trên cơ sở đó, bài viết này nhằm trình bày một cách khái quát về sự gắn kết giữa chiến lược kinh tế và chiến lược an ninh trong quá trình bảo vệ chủ quyền vùng biển, đảo phía Tây Nam của Việt Nam từ thế kỷ XVII đến thế kỷ XIX.