CHẤN THƯƠNG CỦA NHỮNG ĐỨA TRẺ BỊ BỎ RƠI: TRƯỜNG HỢP PHIM NOBODY KNOWS (NHẬT BẢN) VÀ TÂM HỒN MẸ (VIỆT NAM)

  • Nguyễn Thị Bích
Từ khóa: Trẻ bị bỏ rơi, mô hình tự sự, trưởng thành sớm, người mẹ vô tâm, Nobody Knows, Tâm hồn mẹ

Tóm tắt

Bài viết khảo sát chấn thương và cách trình hiện chấn thương của những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi trong bộ phim Nhật Bản Nobody Knows (Hirokazu Kore-edam, 2004) và phim Việt Nam Tâm hồn mẹ (Phạm Nhuệ Giang, 2011). Trong đó, bài viết chỉ ra rằng, hai bộ phim đã tạo ra một mô hình tự sự trong việc trình hiện chấn thương của những đứa trẻ bị bỏ rơi. Cụ thể, hai phim miêu tả việc bị bỏ bơi như là nguyên nhân của những tổn thương về thể chất và tinh thần của trẻ; thể hiện sự hồi tưởng và mộng tưởng như những biểu hiện của chấn thương; xây dựng những đứa trẻ trưởng thành sớm về tâm hồn như một sự kháng cự với chấn thương bị bỏ rơi; trình hiện những người mẹ vô tâm - một tiểu tự sự về người mẹ rất khác với truyền thống - và xã hội thờ ơ như là nguyên nhân dẫn đến chấn thương; miêu tả việc kết bạn như biểu hiện và cũng là cách thoát khỏi chấn thương. Ngoài ra, để trình hiện chấn thương của các nhân vật, hai bộ phim đều kiến tạo những không gian tồi tàn, bị bỏ quên giữa thành phố tấp nập. Mô hình tự sự đó có một số điểm khác biệt với những trường hợp đứa trẻ bị bỏ rơi ngoài đời thực, nhưng chính sự khác biệt đó đã giúp phim cất lên tiếng nói độc đáo về chấn thương của những đứa trẻ bị bỏ rơi.

điểm /   đánh giá