ĐẶC ĐIỂM CỦA MÔ HÌNH QUẢN TRỊ ĐỊA PHƯƠNG Ở ẤN ĐỘ SAU TU CHÍNH HIẾN PHÁP 1992
Tóm tắt
Quản trị địa phương đóng vai trò quan trọng trong việc đảm bảo hiệu quả quản lý nhà nước và thúc đẩy dân chủ cơ sở. Ở Ấn Độ, từ khi độc lập năm 1947 đến nay, hệ thống chính trị đã có sự dịch chuyển theo hướng xây dựng một hệ thống chính quyền địa phương hiện đại. Năm 1992, Ấn Độ thông qua Tu chính Hiến pháp lần thứ 73 và 74 theo đó mô hình quản trị địa phương ba cấp được thiết lập ở nông thôn và thành thị. Trên cơ sở tổng hợp và phân tích nguồn tư liệu thứ cấp, bài viết phân tích một số đặc điểm nổi bật của mô hình quản trị địa phương Ấn Độ từ năm 1992 đến nay. Bài viết khẳng định, mô hình quản trị địa phương Ấn Độ có những đặc điểm nổi bật: tính pháp lý và thể chế vững chắc; tính đại diện và bao trùm cao; phân quyền vừa theo chiều dọc vừa theo chiều ngang; tính phân hóa theo bang; và phụ thuộc tài chính và nhân lực vào cấp trên.