So sánh liệu quả liệu pháp phối hợp chất ức chế kênh đồng vận chuyển natri-glucose 2 và liệu pháp truyền thống trong điều trị đái tháo đường típ 2 mắc kèm suy tim tại Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Hải Phòng
Tóm tắt
Với mục đích so sánh hiệu quả của liệu pháp điều trị phối hợp chất ức chế kênh đồng vận chuyển natri-glucose 2 (SGLT2i) so với liệu pháp truyền thống trong điều trị ĐTĐ típ 2 mắc kèm suy tim,nhóm nghiên cứu tiền hành hồi cứu trên 106 hồ sơ bệnh án bao gồm 53 bệnh nhân được điều trị liệu pháp truyền thống và 53 bệnh nhân điều trị liệu pháp phối hợp nhằm thực hiện hai mục tiêu so sánh hiệu quả của liệu pháp điều trị phối hợp chất ức chế kênh đồng vận chuyển natri-glucose 2 so với liệu pháp truyền thống trong điều trị ĐTĐ típ 2 mắc kèm suy tim. Sau 3 tháng điều trị, cả hai nhóm bệnh nhân đều cho thấy sự giảm HbA1C, trong đó nhóm liệu pháp truyền thống giảm 0,71% và nhóm SGLT2i giảm 0,72%. Sự khác biệt này không có ý nghĩa thống kê (p > 0,05). Tương tự, tỷ lệ bệnh nhân đạt mục tiêu HbA1C và Glucose huyết tương lúc đói đều tăng ở cả hai nhóm, với nhóm SGLT2i tăng nhiều hơn, nhưng không có sự khác biệt đáng kể về mặt thống kê (p > 0,05). BNP trung bình cũng giảm ở cả hai nhóm, nhóm SGLT2i giảm nhiều hơn (12,54 pg/mL) so với nhóm truyền thống (7,07 pg/mL), tuy nhiên, sự khác biệt này không có ý nghĩa thống kê (p > 0,05). Điểm đáng chú ý là giảm cân ở nhóm SGLT2i (1,25 kg) nhiều hơn so với nhóm truyền thống (0,44 kg), và sự khác biệt này có ý nghĩa thống kê (p < 0,05). Nhìn chung, kết quả cho thấy liệu pháp phối hợp SGLT2i mang lại một số lợi ích hơn so với liệu pháp truyền thống, nhưng sự khác biệt về hiệu quả điều trị giữa hai nhóm không có ý nghĩa thống kê đối với hầu hết các chỉ số.