THỜI GIAN VÀ KHÔNG GIAN HIỆN SINH TRONG THƠ ĐÔ THỊ MIỀN NAM 1965 ‑ 1975꞉ NHẬN THỨC BẢN THỂ VÀ BIỂU HIỆN THI CA
Tóm tắt
Bài
viết
khảo
sát
cảm
thức
hiện
sinh
trong
thơ
đô
thị
miền
Nam
Việt
Nam
giai
đoạn
1965
‑
1975
thông
qua
hai
phương
thức
biểu
hiện
đặc
trưng꞉
không
gian
và
thời
gian
nghệ
thuật.
Trong
bối
cảnh
chiến
tranh,
chia
cắt
và
khủng
hoảng
niềm
tin,
thơ
ca
đô
thị
miền
Nam
không
chỉ
phản
ánh
hiện
thực
phi
lý
và
đầy
đổ
vỡ,
mà
còn
trở
thành
một
hình
thức
đối
thoại
nội
tâm,
nơi
chủ
thể
trữ
tình
chất
vấn
sự
tồn
tại
của
chính
mình.
Không
gian
trong
thơ
hiện
lên
như
một
miền
hoài
niệm
và
cô
đơn
‑
nơi
diễn
ra
các
trải
nghiệm
hiện
sinh
mang
tính
bản
thể.
Thời
gian,
trong
khi
đó,
mang
tính
phi
tuyến,
phân
mảnh
hoặc
vòng
lặp
‑
thể
hiện
cảm
thức
bấp
bênh
của
con
người
trước
dòng
chảy
vô
thường.
Thông
qua
phân
tích
các
biểu
tượng
và
cấu
trúc
thi
pháp
trong
thơ
của
Nguyễn
Đức
Sơn,
Cung
Trầm
Tưởng,
Tuệ
Sỹ,
Bùi
Giáng,
Nguyễn
Bắc
Sơn…,
bài
viết
làm
rõ
sự
quyện
hòa
giữa
cảm
thức
hiện
sinh
và
mỹ
học
thơ
đô
thị,
từ
đó
góp
phần
lý
giải
chiều
sâu
nội
cảm
và
khát
vọng
hiện
hữu
của
con
người
miền
Nam
trong
một
giai
đoạn
lịch
sử
đầy
biến
động.