CẢM THỨC HIỆN SINH NHÌN TỪ GIỌNG ĐIỆU HOÀI NIỆM VÀ TỰ VẤN TRONG THƠ ĐÔ THỊ MIỀN NAM 1965 ‑ 1975
Từ khóa:
Cảm thức hiện sinh, chủ thể trữ tình, giọng điệu nghệ thuật, bản ngã, thơ đô thị miền Nam 1965 ‑ 1975
Tóm tắt
Dựa trên cơ sở lí thuyết về giọng điệu và phong cách học hiện đại, bài viết tiếp cận thơ đô thị miền Nam như một
không gian ngôn ngữ đặc thù, giọng điệu trở thành “tín hiệu thẩm mỹ” biểu đạt cái tôi hiện sinh. Từ đó, nghiên
cứu tập trung phân tích hai kiểu giọng điệu trung tâm꞉ giọng hoài niệm ‑ được xem như cấu trúc biểu đạt ký ức
hiện sinh, và giọng tự vấn ‑ như mô thức ngôn ngữ của bản ngã đang đối thoại với chính mình. Qua hai giọng
điệu ấy, thơ đô thị miền Nam 1965 ‑ 1975 đã kiến tạo một “ngữ điệu hiện sinh” riêng biệt, trong đó nỗi nhớ, sự
chất vấn và ý thức về hữu hạn trở thành những mã ngôn ngữ trung tâm, khắc họa sâu sắc bi kịch và vẻ đẹp tinh
thần của con người trong hành trình đi tìm bản thể giữa thời đại.
điểm /
đánh giá
Phát hành ngày
2026-04-07
Chuyên mục
GIÁO DỤC