ENHANCING UNIVERSITY STUDENTS’ ENGLISH COMMUNICATIVE COMPETENCE THROUGH DIGITAL LEARNING MODELS
Tóm tắt
Trong bối cảnh chuyển đổi số trong giáo dục đại học, việc nâng cao năng lực giao tiếp tiếng Anh
của sinh viên đại học đã trở thành một mục tiêu giáo dục quan trọng. Tuy nhiên, nhiều sinh viên tại Việt
Nam vẫn gặp khó khăn trong việc sử dụng tiếng Anh hiệu quả cho giao tiếp thực tế, đặc biệt là kỹ năng
nghe và nói. Nghiên cứu này nhằm mục đích khám phá ảnh hưởng của các mô hình học tập kỹ thuật số
đến sự phát triển năng lực giao tiếp tiếng Anh của sinh viên đại học. Nghiên cứu sử dụng thiết kế nghiên
cứu định tính mô tả – diễn giải. Người tham gia bao gồm 28 sinh viên đại học không chuyên ngành tiếng
Anh và 4 giảng viên tiếng Anh tại một trường đại học công lập ở Việt Nam. Dữ liệu được thu thập thông
qua phỏng vấn bán cấu trúc, quan sát lớp học và phân tích nhật ký phản ánh của sinh viên cũng như các
bài kiểm tra nói được ghi âm trên hệ thống quản lý học tập. Dữ liệu được phân tích bằng phương pháp
phân tích chủ đề. Kết quả cho thấy các mô hình học tập kỹ thuật số góp phần cải thiện năng lực giao tiếp
tiếng Anh bằng cách tạo ra sự an toàn về mặt tâm lý, mở rộng cơ hội thực hành giao tiếp và thúc đẩy tính
tự chủ của người học. Sinh viên báo cáo giảm lo lắng khi nói, tăng sự tự tin và tham gia tích cực hơn vào
các hoạt động giao tiếp