Xác định các công nghệ trí tuệ nhân tạo thích hợp cho quản lý an toàn tại các dự án cao tầng ở Việt Nam bằng mô hình tham số và phân tích hồi quy đa biến
Tóm tắt
Bối cảnh đô thị hóa nhanh chóng tại Việt Nam đang tạo ra sự bùng nổ các dự án xây dựng nhà cao tầng, kéo theo những thách thức ngày càng phức tạp về an toàn lao động. Mặc dù các giải pháp Trí tuệ Nhân tạo (AI) như Thị giác Máy tính (Computer Vision), Phân tích Dự báo (Predictive Analytics) và Robot/Máy bay không người lái (Robotics/Drones) đã được áp dụng thành công ở một số quốc gia phát triển, việc triển khai rộng rãi tại Việt Nam vẫn gặp nhiều rào cản (tài chính, văn hoá an toàn, hạ tầng dữ liệu, v.v.). Nghiên cứu này phát triển một mô hình tham số với các biến đầu vào gồm ngân sách, mức độ phức tạp, văn hoá an toàn, và sự hỗ trợ của thể chế nhằm dự báo lợi ích tiềm năng (hay điểm lợi ích) của từng công nghệ AI trong quản lý an toàn công trường nhà cao tầng. Dữ liệu được thu thập từ 12 dự án xây dựng cao tầng đang diễn ra, với 170 phản hồi hợp lệ. Nghiên cứu áp dụng Phân tích Hồi quy Đa biến (thông qua MANOVA) để đánh giá tác động tổng hợp của các tham số lên ba chỉ số nhóm công nghệ. Kết quả cho thấy ngân sách, văn hoá an toàn và hỗ trợ thể chế có ý nghĩa thống kê cao trong việc giải thích thay đổi về lợi ích an toàn khi áp dụng AI; trong khi đó, chỉ số phức tạp công trình lại không thể hiện tác động đáng kể trong kiểm định đa biến. Phân tích hồi quy OLS riêng rẽ cho từng chỉ số AI cũng củng cố nhận định rằng mỗi công nghệ AI có mức độ nhạy cảm khác nhau trước các tham số này. Công trình nghiên cứu đóng góp cả về mặt lý thuyết bằng cách làm rõ vai trò quan trọng của nhân tố văn hoá và hỗ trợ quản lý, lẫn thực tiễn bằng cách cung cấp mô hình phân tích dữ liệu, định hướng triển khai AI an toàn tại Việt Nam.