Nghiên cứu ảnh hưởng của hình học mái dốc đến ổn định mái dốc dưới tác động của biến đổi khí hậu

  • Trần Trung Việt
  • Hồ Nhật Quân
Từ khóa: Đất không bão hòa, SWCC, Cường độ mưa, Hệ số ổn định, Sức chống cắt không bão hòa

Tóm tắt

Tại miền Trung và Tây Nguyên Việt Nam, địa hình đồi núi và đất phong hóa (đất sét, á sét) dễ gây sạt lở mái dốc dưới mưa lớn, đặc biệt dọc QL1, QL20, QL27C. Trong nghiên cứu này tập trung phân tích ảnh hưởng của cường độ mưa cũng như đặc trưng hình học của mái dốc đến bài toán ổn định. Nghiên cứu sử dụng lý thuyết dòng thấm không ổn định kết hợp với phương trình SWCC được đề xuất bời Leong và Rahardjio [7] và lý thuyết đất không bão hòa của Fredlund-Rahardjo. Mô hình nghiên cứu cho mái dốc có chiều cao Hs = 6-18 m, góc β = 30°-45°, ba loại đất (ks = 10⁻⁴ đến 10⁻⁶ m/s, c' = 10 kPa, φ' = 26°), cường độ mưa Ir = 3-360 mm/h trong 24 giờ. Kết quả phân tích cho thấy cường độ mưa (Ir) ảnh hưởng rất lớn đến ổn định mái dốc: khi Ir ≥ ks, gây bão hòa và mất ổn định (FoS < 1) đồng thời giảm FoS từ 5,63-61,2%. Trong khi đó các yếu tố hình học mái dốc ảnh hưởng thấp hơn đến ổn định mái dốc: chiều cao tăng 300% làm giảm FoS 40,7%; góc dốc tăng 50% giảm 11,4-26,2%.

điểm /   đánh giá
Phát hành ngày
2026-02-28
Chuyên mục
BÀI BÁO NGHIÊN CỨU KHOA HỌC