ẢNH HƯỞNG CỦA KẾT NỐI XÃ HỘI ĐẾN CĂNG THẲNG Ở SINH VIÊN ĐẠI HỌC
Tóm tắt
Nghiên cứu này khám phá mối quan hệ giữa kết nối xã hội và mức độ căng thẳng ở sinh viên đại học - nhóm đối tượng dễ bị tổn thương trước áp lực học tập, tài chính và kỳ vọng gia đình. Dựa trên lý thuyết kết nối xã hội của Cassel và Cobb (1976), dữ liệu được thu thập từ 169 sinh viên đại học thông qua thang đo Nhận thức căng thẳng (PSS-10) và thang đo Kết nối xã hội (SCS). Kết quả cho thấy, kết nối xã hội có tương quan nghịch đáng kể với mức độ căng thẳng (r = -0,47; p < 0,01). Phân tích hồi quy cho thấy, mỗi khi kết nối xã hội tăng một đơn vị thì mức độ căng thẳng giảm 0,34 đơn vị (p < 0,001). Chất lượng mối quan hệ xã hội được xác định là yếu tố then chốt giúp giảm căng thẳng. Kết quả nghiên cứu nhấn mạnh vai trò bảo vệ của kết nối xã hội đối với mức độ căng thẳng ở sinh viên. Nghiên cứu đề xuất các trường đại học nên thúc đẩy sự gắn kết thông qua hoạt động nhóm, dịch vụ hỗ trợ tâm lý và xây dựng môi trường học tập thân thiện. Nghiên cứu cũng cung cấp cơ sở thực tiễn cho các chương trình can thiệp tâm lý và chính sách nhằm nâng cao khả năng thích ứng và chất lượng sống cho sinh viên trong bối cảnh đổi mới giáo dục.