TIẾP NHẬN SỰ ĐA DẠNG GIỌNG TIẾNG ANH: GÓC NHÌN XÃ HỘI HỌC NGÔN NGỮ TỪ NGƯỜI HỌC VÀ GIÁO VIÊN TẠI ĐÀ LẠT
Tóm tắt
Nghiên cứu này khám phá cách người học và giáo viên tiếng Anh tại Đà Lạt tiếp nhận cách phát âm tiếng Anh phi chuẩn. Khái niệm "tiếp nhận" được phân tích qua hai khía cạnh: khả năng hiểu (mức độ dễ hiểu) và mức độ chấp nhận (đánh giá thái độ). Nghiên cứu sử dụng phương pháp hỗn hợp, với 130 người tham gia thuộc bốn nhóm: sinh viên chuyên ngành tiếng Anh, sinh viên không chuyên, giáo viên tiếng Anh người Việt, và giáo viên bản ngữ. Thông qua bảng hỏi có cấu trúc và phỏng vấn mở, người tham gia đánh giá một đoạn nói tiếng Anh phi bản ngữ dựa trên các đặc điểm phát âm như trọng âm, ngữ điệu và nhịp điệu. Dữ liệu định lượng được phân tích bằng thống kê mô tả, ANOVA và hệ số tương quan. Kết quả cho thấy các nhóm giáo viên thể hiện mức độ hiểu và chấp nhận cao hơn so với sinh viên, trong đó giáo viên bản ngữ là nhóm tiếp nhận cao nhất. Sinh viên không chuyên thể hiện mức độ chấp nhận cao hơn sinh viên chuyên ngành. Một tương quan dương vừa phải (r = 0,48, p < 0,01) được ghi nhận giữa khả năng hiểu và mức độ chấp nhận. Dữ liệu định tính nhấn mạnh tầm quan trọng của tính dễ hiểu thay vì sự tuân thủ tuyệt đối theo giọng bản ngữ. Những phát hiện này gợi ý một sự thay đổi định hướng trong giảng dạy phát âm tiếng Anh tại Việt Nam: chuyển từ việc theo đuổi giọng bản ngữ sang nhấn mạnh sự dễ hiểu, nhận thức xã hội học ngôn ngữ và năng lực giao tiếp liên văn hóa.