Thơ tự trào nửa cuối thế kỉ XIX - Trạng thái trưởng thành của văn học trào phúng Việt Nam
Tóm tắt
Văn học trào phúng Việt Nam đến cuối thế kỉ XIX phát triển thành một dòng, trong đó bộ phận thơ tự trào (nhà thơ lấy bản thân mình làm đối tượng trào phúng) trở thành một hiện tượng đặc biệt, cho thấy người sáng tác đã tự ý thức về con người cá nhân, về hạn chế của con người xã hội trước lịch sử. Nhà thơ khai thác những xung đột, mâu thuẫn trong bản thân mình. Thơ tự trào tập trung với số lượng lớn ở các tác giả như Nguyễn Khuyến và Trần Tế Xương, họ đại diện cho tầng lớp trí thức trong xã hội, ý thức được bi kịch của thời đại và bi kịch của bản thân mình trước những biến động lịch sử. Với những thành tựu về nội dung phản ánh và nghệ thuật thể hiện, bộ phận thơ tự trào đã thể hiện sự trưởng thành của văn học trào phúng và văn học Việt Nam giai đoạn nửa cuối thế kỉ XIX. Bài viết có giá trị tìm hiểu chuyên sâu những đóng góp của bộ phận văn học trào phúng cho sự vận động, phát triển của văn học dân tộc, góp phần nghiên cứu văn học, văn hóa Việt Nam giai đoạn hậu kì trung đại.