MỐI QUAN HỆ HOÀNG TỘC VỚI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THẾ KỶ XVII (NGHIÊN CỨU TRƯỜNG HỢP HAI THIỀN SƯ VŨ KHẮC MINH VÀ VŨ KHẮC TRƯỜNG Ở CHÙA ĐẬU, THƯỜNG TÍN)
Từ khóa:
hoàng tộc, Phật giáo Việt Nam, thế kỷ XVII, Vũ Khắc Minh, Vũ Khắc Trường, chùa Đậu
Tóm tắt
Phật giáo Việt Nam thế kỷ XVII, tuy không cực thịnh như thời Lý - Trần, song vẫn luôn đóng vai trò quan trọng trong lịch sử và văn hóa Việt Nam. Thời kỳ này Phật giáo có sự hỗn dung, hòa nhập với văn hóa dân gian, tiếp thu nhiều yếu tố có tính chất phong tục, tín ngưỡng dân gian bản địa, nổi bật là hình tượng Phật Tứ Pháp. Sự thịnh hành của tín ngưỡng thờ Tứ Pháp trong thế kỷ XVII, đánh dấu vai trò, ảnh hưởng quan trọng của tầng lớp quý tộc, đặc biệt là các cung tần trong phủ chúa Trịnh đối với sự phát triển của văn hóa Phật giáo. Qua nghiên cứu trường hợp hai thiền sư Vũ Khắc Minh và Vũ Khắc Trường ở chùa Đậu, Thường Tín, Hà Nội, bài viết góp phần làm sáng tỏ hơn mối quan hệ giữa hoàng tộc đối với Phật giáo Việt Nam thế kỷ XVII