ẨN DỤ VỀ NỖI BUỒN TRONG THƠ TIẾNG ANH VÀ TIẾNG VIỆT
Tóm tắt
Chúng tôi đã trình bày việc ứng dụng miền nguồn trong thơ tiếng Anh và tiếng Việt để diễn tả nỗi buồn . Điểm nổi bật cần lưu ý là việc ánh xạ miền đích nỗi buồn thông qua miền nguồn sự đau đớn hoặc vết thương. Tuy nhiên, những khác biệt cũng được thể hiện trong những trường hợp như người Anh thường không có xu hướng dùng miền nguồn vật thể để ánh xạ sang nỗi buồn trong khi trong tiếng Việt, việc dùng miền này là tương đối phổ dụng. Người Việt liên hệ giữa nỗi buồn và các vật thể , như vậy, sẽ dễ dàng hơn để hình dung ra trạng thái tâm lí này. Khi vận dụng những miền nguồn để diễn tả nỗi buồn, có thể thấy, trong cả hai ngôn ngữ, các khái niệm miền nguồn thường có tính chất cụ thể , dễ hiểu, giúp người nghe, người đọc hiểu được ý tưởng của người truyền đạt trong diễn tả nỗi buồn. Rõ ràng nhất là việc diễn tả nỗi buồn qua mi ền nguồn vết thương hoặc sự đau đớn. Tuy nhiên, sự khác biệt cũng được thể hiện ở đây qua thực tế là tiếng thương không dùng vật thể để diễn tả miền đích nỗi buồn, trong khi đó trong tiếng Việt, ý niệm này tương đối phổ biến. Tiếng Việt có xu thế kết nối giữa nỗi buồn và bóng tối hoặc vật thể . Có thể thấy rằng nỗi buồn là một trạng thái khó định hình, và với cách ý niệm hóa này, sẽ dễ dàng cho người nghe hiểu được người nói. Sự tương đồng trong ánh xạ nỗi buồn như vết thương, sự đau đớn hoặc chất lỏng trong ti ếng Anh và ti ếng Việt phản ánh thực tế là cảm giác khó chịu, muốn thoát khỏi nỗi buồn là cảm giác chung của con người. Như vậy, khi chuyển dịch Anh - Việt trong những trường hợp này có thể chuyển trực tiếp theo nghĩa đen mà không gặp phải rào cản nào.Chúng tôi đã trình bày việc ứng dụng miền nguồn trong thơ tiếng Anh và tiếng Việt để diễn tả nỗi buồn . Điểm nổi bật cần lưu ý là việc ánh xạ miền đích nỗi buồn thông qua miền nguồn sự đau đớn hoặc vết thương. Tuy nhiên, những khác biệt cũng được thể hiện trong những trường hợp như người Anh thường không có xu hướng dùng miền nguồn vật thể để ánh xạ sang nỗi buồn trong khi trong tiếng Việt, việc dùng miền này là tương đối phổ dụng. Người Việt liên hệ giữa nỗi buồn và các vật thể , như vậy, sẽ dễ dàng hơn để hình dung ra trạng thái tâm lí này. Khi vận dụng những miền nguồn để diễn tả nỗi buồn, có thể thấy, trong cả hai ngôn ngữ, các khái niệm miền nguồn thường có tính chất cụ thể , dễ hiểu, giúp người nghe, người đọc hiểu được ý tưởng của người truyền đạt trong diễn tả nỗi buồn. Rõ ràng nhất là việc diễn tả nỗi buồn qua mi ền nguồn vết thương hoặc sự đau đớn. Tuy nhiên, sự khác biệt cũng được thể hiện ở đây qua thực tế là tiếng thương không dùng vật thể để diễn tả miền đích nỗi buồn, trong khi đó trong tiếng Việt, ý niệm này tương đối phổ biến. Tiếng Việt có xu thế kết nối giữa nỗi buồn và bóng tối hoặc vật thể . Có thể thấy rằng nỗi buồn là một trạng thái khó định hình, và với cách ý niệm hóa này, sẽ dễ dàng cho người nghe hiểu được người nói. Sự tương đồng trong ánh xạ nỗi buồn như vết thương, sự đau đớn hoặc chất lỏng trong ti ếng Anh và ti ếng Việt phản ánh thực tế là cảm giác khó chịu, muốn thoát khỏi nỗi buồn là cảm giác chung của con người. Như vậy, khi chuyển dịch Anh - Việt trong những trường hợp này có thể chuyển trực tiếp theo nghĩa đen mà không gặp phải rào cản nào.