THỜI TRONG NGÔN NGỮ TRẺ EM

  • QUÁCH THỊ BÍCH THỦY

Tóm tắt

<!-- /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0cm; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 {size:612.0pt 792.0pt; margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt; mso-header-margin:36.0pt; mso-footer-margin:36.0pt; mso-paper-source:0;} div.Section1 {page:Section1;} -->

Đặc điểm sử dụng các phương tiện từ ngữ để biểu thị phương diện thời gian trong ngôn ngữ trẻ thơ mang một màu sắc và dấu ấn rất đặc biệt trong quá trình tiếp thu, sử dụng và phát triển ngôn ngữ của trẻ. Trong cái nhìn ngây thơ của trẻ về thời gian của các sự tình trong thế giới xung quanh, trẻ đã biết nhận thức và phân đoạn chúng với ba thời quá khứ, hiện tại và tương lai. Trẻ cũng biết sử dụng phương tiện từ ngữ theo thời khá linh hoạt và sinh động cùng những đơn vị thời gian khá tiêu biểu. Những ẩn dụ về thời gian được hình thành một cách chất phác đã mở đường cho những tri nhận, những kinh

nghiệm trẻ tiếp thu, phác họa và nhào nặn trong những năm tháng đầu đời. Tiền học  đường là giai  đoạn tối ưu, là “mảnh đất” màu mỡ để gieo hạt giống phát triển khả năng tư duy và sáng tạo cho trẻ. Sự sáng tạo của trẻ em thường bắt đầu bằng sự tái tạo, bắt chước, mô phỏng và thường không có tính chủ đích. Sự sáng tạo của trẻ em phụ thuộc nhiều vào cảm xúc, vào tình huống và thường kém bền vững. Do đó để giáo dục trẻ đòi hỏi nhà giáo dục phải nắm được sự phát triển ngôn ngữ tiến tới tư duy của trẻ và đề ra các biện pháp giáo dục một cách hợp lí có định hướng. Hiểu thế giới trẻ thơ, hiểu được quá trình tâm sinh lí sản sinh ngôn ngữ của trẻ là cơ sở để các nhà giáo dục hỗ trợ, điều chỉnh và thúc đẩy sự phát triển ngôn ngữ mở đường cho sự phát triển tư duy ở trẻ.

điểm /   đánh giá
Phát hành ngày
2015-09-25
Chuyên mục
BÀI BÁO