ỨNG DỤNG TỶ LỆ HỆ SỐ KHUẾCH TÁN BIỂU KIẾN TRONG CHẨN ĐOÁN PHÂN BIỆT TỔN THƯƠNG GAN KHU TRÚ TRONG THỰC HÀNH LÂM SÀNG

  • Trần Hồng Phương Dung
  • Hoàng Ngọc Thành
  • Đặng Cẩm Nhung
  • Nguyễn Thanh Thảo
  • Lê Trọng Bỉnh
Từ khóa: cộng hưởng từ khuếch tán (DWI), hệ số khuếch tán biểu kiến (ADC), tỷ lệ hệ số khuếch tán biểu kiến (ADC ratio), tổn thương gan lành tính, tổn thương gan ác tính

Tóm tắt

Mục tiêu: Ứng dụng tỷ lệ hệ số khuếch tán biểu kiến (Apparent Diffusion Coefficient – ADC) cuả tổn thương so với gan và lách trong chẩn đoán phân biệt tổn thương gan lành tính và ác tính.
Đối tượng và phương pháp nghiên cứu: 69 bệnh nhân có tổn thương gan khu trú tại Bệnh viện trường Đại học Y-Dược Huế từ 01/2023 đến 12/2023 được chụp MRI gan thường quy và chuỗi xung khuếch tán DWI với 3 giá trị b=50, b=400, b=800s/mm2. Các tổn thương được phân nhóm lành tính và ác tính dựa trên hình ảnh, kết quả giải phẫu bệnh và sinh hoá.

Kết quả: Tuổi trung bình: 57 ± 14 tuổi, nam/nữ: 1.65. Nghiên cứu tổng cộng có 69 tổn thương, 20 lành tính và 49 ác tính. Giá trị trung bình tỷ lệ ADC tổn thương so với gan (ADC ratio1) và tỷ lệ ADC tổn thương so với lách (ADC ratio2) của các tổn thương lành tính cao hơn đáng kể so với các tổn thương ác tính, lần lượt là 1,86 so với 1,05 và 2,25 so với 1,47, p < 0,001. Giá trị điểm cắt tối ưu để phân biệt tổn thương lành tính với ác tính dựa trên ADCratio1 và ADCratio2 là 1,17 và 1,66, với độ nhạy lần lượt là 95% và 85%, độ đặc hiệu là 75,5% và 77,5%.
Kết luận: Nghiên cứu này chứng minh sự khác biệt đáng kể về tỷ lệ ADC giữa hai loại tổn thương lành và ác tính, thiết lập các giá trị ngưỡng chẩn đoán cụ thể với độ nhạy và độ đặc hiệu cao để phân biệt.

điểm /   đánh giá
Phát hành ngày
2024-12-31
Chuyên mục
Bài viết