Bệnh do LEUCOCYTOZOON ở vịt tại tỉnh Thái Nguyên
Tóm tắt
Kết quả xét nghiệm 400 mẫu máu vịt thu thập ở 4 địa phương của tỉnh Thái Nguyên theo phương pháp
dịch tễ học của Nguyễn Như Thanh (2001) cho thấy có 23,25% số vịt bị nhiễm Leucocytozoon; trong
đó có 10,75% bị nhiễm ở cường độ nặng. Tỷ lệ và cường độ nhiễm Leucocytozoon tăng dần theo tuổi
vịt. Vào mùa xuân và mùa hè, tỷ lệ vịt bị nhiễm cao hơn vào mùa thu và mùa đông (28,30% và 33,01%
so với 17,35% và 12,90%). Vịt được nuôi trong điều kiện vệ sinh thú y tốt có tỷ lệ và cường độ nhiễm
Leucocytozoon thấp hơn so với vịt nuôi trong điều kiện vệ sinh thú y kém. Triệu chứng đặc trưng của vịt
bệnh là sốt cao, máu chậm đông, thiếu máu, vịt yếu, vận động chậm chạp, ỉa chảy phân màu xanh lá cây.
Thử nghiệm 2 phác đồ điều trị cho thấy cả 2 phác đồ đều cho hiệu quả điều trị bệnh Leucocytozoonosis
cao (93,33 – 96,67%) và an toàn với vịt