Giới thiệu về Tạp chí
I. GIỚI THIỆU
Tạp chí Nghiên cứu văn hóa Việt Nam - cơ quan ngôn luận của Viện Nghiên cứu văn hóa - hoạt động theo Giấy phép xuất bản số 178/GP-BTTTT do Lãnh đạo Bộ Thông tin và Truyền thông kí ngày 7/5/2019. Tạp chí ra hai tháng một kì, mỗi số gồm 80 trang, khổ 19 x 27 cm. Đây là diễn đàn của giới nghiên cứu văn hóa và của bạn đọc quan tâm đến lĩnh vực này, thực hiện theo tôn chỉ, mục đích: Tuyên truyền chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước về văn hóa, văn nghệ; Công bố những công trình nghiên cứu về văn hóa Việt Nam, thông tin về các nghiên cứu, hoạt động văn hóa trong và ngoài nước. Số đầu tiên của Tạp chí Nghiên cứu văn hóa Việt Nam ra mắt bạn đọc vào tháng 6 năm 2019 là sự nối tiếp, kế thừa và phát triển từ 182 số Tạp chí Văn hóa dân gian.
Ngày 26/12/1979, Ban Văn hóa dân gian (thuộc Ủy ban Khoa học xã hội Việt Nam) được thành lập. Trong gần 4 năm đầu, Ban Văn hóa dân gian đã thu hút được một lực lượng cán bộ khoa học đáng kể, đã xây dựng phương hướng công tác và thực hiện nhiều đề tài khoa học. Dựa trên nhu cầu công tác và khả năng của đội ngũ cán bộ, ngày 26/1/1983, Ban Tuyên huấn trung ương, Ủy ban Khoa học xã hội Việt Nam và Bộ Văn hóa đã cho phép xuất bản Tạp chí Văn hóa dân gian. Kể từ cột mốc đó, Tạp chí Văn hóa dân gian (nay là Tạp chí Nghiên cứu văn hóa Việt Nam) - cơ quan ngôn luận của Viện Văn hóa dân gian, Viện Nghiên cứu văn hóa dân gian và sau này là Viện Nghiên cứu văn hóa - đã trải qua một chặng đường dài 36 năm xây dựng và trưởng thành.
Theo giấy phép xuất bản, trong 18 năm đầu, Tạp chí ra ba tháng một kì, mỗi số gồm 80 trang, khổ 19 x 27 cm. Từ năm 2001 đến nay, Tạp chí ra hai tháng một kì, dung lượng và khuôn khổ tạp chí vẫn giữ nguyên. Ngoài các số thông thường, tùy theo yêu cầu công việc và điều kiện cho phép, Tạp chí còn phát hành các số chuyên đề, có nội dung trọng tâm, tập trung vào một vấn đề/chủ đề cụ thể.
Từ năm 1983 đến năm 1989, Tạp chí Văn hóa dân gian gặp không ít khó khăn. Tòa soạn không có phòng riêng để làm việc, để tiếp cộng tác viên. Tạp chí không ra được đúng hạn và không tìm được cơ sở in ổn định (lúc Hà Nội, khi Vĩnh Phúc, thậm chí Tp. Hồ Chí Minh), có số chậm đến 10 tháng và nhiều lần phải in gộp hai số làm một. Bắt đầu từ số 1 năm 1990 trở đi, Tạp chí mới chấm dứt được thời kì khó khăn về in ấn, mới ra mắt bạn đọc đúng thời hạn và cũng chấm dứt tình trạng in hai số gộp làm một.
Thời gian đầu ra mắt, Tạp chí Văn hóa dân gian một mặt đăng tải những bài nghiên cứu học thuật, mặt khác giới thiệu những tác phẩm văn hóa dân gian hay mới được phát hiện hoặc đã phát hiện từ trước nhưng chưa được phổ biến tới đông đảo bạn đọc. Ngoài ra, để góp phần thúc đẩy bước tiến mới của giới văn hóa dân gian về mặt nghiên cứu khoa học cũng như về mặt công tác thực tiễn, Tạp chí tổ chức việc trao đổi kinh nghiệm về các vấn đề sưu tầm, nghiên cứu và sử dụng vốn văn hóa dân gian, giảng dạy, đào tạo và tổ chức đội ngũ những người làm công tác văn hóa dân gian. Bên cạnh đó, với mong muốn góp phần vào việc thông tin khoa học chuyên ngành, Tạp chí thường xuyên đăng tải tin tức về hoạt động văn hóa dân gian trong nước và mỗi khi cần thiết thông báo về tình hình hoạt động văn hóa dân gian ở nước ngoài.
Trong những năm tiếp theo, các bài viết đăng trên Tạp chí Văn hóa dân gian càng ngày càng phong phú, đa dạng, có hàm lượng khoa học cao, được phân bố vào các mảng chuyên mục: Những vấn đề chung (bao gồm văn hóa và văn hóa dân gian); Ngữ văn dân gian; Lễ hội, tín ngưỡng, phong tục; Nghệ thuật tạo hình dân gian; Nghệ thuật biểu diễn dân gian; Tri thức dân gian; Đọc sách, điểm sách. Với việc công bố nhiều bài viết có tiếng vang của các nhà nghiên cứu đầu ngành, Tạp chí Văn hóa dân gian đã góp phần quan trọng vào việc giới thiệu, quảng bá các thành tựu trong lĩnh vực nghiên cứu văn hóa dân gian, mở ra một không gian trao đổi học thuật sôi nổi, đóng góp hiệu quả trong việc xây dựng và củng cố vững chắc nền móng của ngành folklore học Việt Nam.
Văn hóa dân gian là một thực thể bao gồm văn hóa dân gian cổ truyền và văn hóa dân gian hiện đại. Để có thể hiểu biết tốt hơn về đối tượng này, nhà nghiên cứu không thể không trang bị cho mình những kiến thức sâu rộng về văn hóa nói chung. Thêm nữa, giữa văn hóa dân gian và văn hóa cũng có mối quan hệ gắn bó hữu cơ. Chính vì thế, từ nhiều năm về trước, Tạp chí Văn hóa dân gian đã công bố nhiều bài viết về các đối tượng ở phạm vi rộng hơn văn hóa dân gian. Như vậy, từ khi Viện Nghiên cứu văn hoá dân gian đổi tên thành Viện Nghiên cứu văn hoá (năm 2004), bên cạnh việc giới thiệu các bài viết về văn hóa dân gian, việc Tạp chí dành một tỉ lệ thích hợp để đăng tải những bài viết về các vấn đề, các đối tượng ở phạm vi rộng hơn văn hóa dân gian là việc làm nối tiếp truyền thống đã có.
Cùng với việc đổi tên, Viện Nghiên cứu văn hóa đã chính thức xác định mở rộng đối tượng và phạm vi nghiên cứu, không chỉ tập trung vào văn hoá dân gian mà còn dành sự quan tâm thỏa đáng đến nhiều khía cạnh, nhiều vấn đề khác nhau của văn hoá, đặc biệt là các hiện tượng, thực hành văn hóa đương đại. Để phù hợp hơn với đối tượng và phạm vi nghiên cứu của Viện và để thu hút lượng độc giả rộng lớn hơn, được sự chuẩn y của Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam và sự đồng ý của Bộ Thông tin và Truyền thông, ngày 7/5/2019, Tạp chí Văn hoá dân gian đã có quyết định đổi tên thành Tạp chí Nghiên cứu văn hoá Việt Nam.
Tuy khó khăn, thử thách là không ít nhưng trong suốt chặng đường 36 năm qua, về cơ bản, Tạp chí Nghiên cứu văn hóa Việt Nam hiện nay (Tạp chí Văn hóa dân gian trước đây) đã thực hiện đúng tôn chỉ, mục đích, không có sai phạm về chính trị. Tạp chí đã ổn định được các chuyên mục thường xuyên, đã công bố được nhiều bài viết có chất lượng khoa học, hình thức trình bày độc đáo, tạo nên một dáng vẻ riêng trong sự phong phú, đa dạng của hàng trăm tờ tạp chí trong cả nước. Do vị thế là một cơ quan chuyên ngành nên các bài đăng trên Tạp chí đã được Hội đồng Chức danh Giáo sư nhà nước tính điểm đối với các ngành Văn hóa học và Văn học. Bên cạnh phần lớn tác giả là các học giả, các nhà nghiên cứu quen biết, Tạp chí cũng tạo điều kiện và trân trọng các tác giả trẻ, say mê với sự nghiệp nghiên cứu văn hóa. Những năm gần đây, bằng việc tích cực công bố nhiều bài viết giới thiệu các lý thuyết nhân học, văn hóa học, những khuynh hướng tiếp cận mới, những phương pháp nghiên cứu hiện đại, trao đổi những vấn đề học thuật căn bản của ngành nghiên cứu văn hóa, Tạp chí Nghiên cứu văn hóa Việt Nam (nối tiếp truyền thống của Tạp chí Văn hóa dân gian) ngày càng chứng tỏ vị thế vững chắc của một diễn đàn khoa học uy tín và cởi mở hàng đầu của ngành nghiên cứu văn hóa ở nước ta, đồng thời khẳng định vai trò tiên phong của Viện Nghiên cứu văn hóa trong nỗ lực đổi mới nghiên cứu theo xu thế chung của nền học thuật khu vực và quốc tế.
I. THỂ LỆ GỬI BÀI
1. Bài gửi Tạp chí là bài chưa gửi hoặc chưa công bố trên các sách, báo và tạp chí khác.
2. Bài gửi Tạp chí được trình bày theo thứ tự sau: tên bài, tác giả/nhóm tác giả, tóm tắt (tiếng Việt và tiếng Anh), từ khoá (tiếng Việt và tiếng Anh), nội dung bài viết (giới thiệu/đặt vấn đề; cách tiếp cận và phương pháp nghiên cứu; kết quả và thảo luận; kết luận), danh mục tài liệu tham khảo (theo chuẩn APA). Cuối bài viết, tác giả ghi rõ họ tên, chức danh khoa học, học vị (nếu có), cơ quan công tác, số điện thoại, email.
3. Bản thảo được soạn trên máy vi tính, khổ A4, phông chữ Times New Roman (thuộc mã UNICODE), cỡ chữ 14pt, giãn dòng 1.5 lines.
4. Tên người, địa danh, thuật ngữ tiếng nước ngoài giữ nguyên văn, trong trường hợp cần phiên âm sang tiếng Việt thì để trong ngoặc đơn.
5. Đối với các đoạn trích dẫn: nếu trích dẫn nguyên văn thì phần trích dẫn phải được đặt trong dấu ngoặc kép, nếu trích dẫn nội dung thì không phải đặt trong dấu ngoặc kép. Cả hai loại này đều để ở font chữ thường và phải được dẫn nguồn trong ngoặc đơn. Ví dụ: Đinh Gia Khánh (1993, tr.11) hoặc (Đinh, 1993)
6. Các chú thích để ở cuối bài, theo thứ tự (1), (2), (3)… căn cứ vào trình tự xuất hiện trong bài viết. Không dùng chú thích để dẫn nguồn tư liệu tham khảo.
7. Danh mục tài liệu tham khảo được xếp theo thứ tự họ của tác giả (cả tác giả Việt Nam và nước ngoài). Cách trình bày tài liệu tham khảo được quy định như sau:
- Nếu là sách:
Ví dụ: Đinh Gia Khánh (1993). Văn hóa dân gian Việt Nam trong bối cảnh văn hóa Đông Nam Á. Khoa học xã hội.
- Nếu là bài đăng trên tạp chí:
Ví dụ: Hoàng Cầm, Nguyễn Thị Phương Châm (2013). Một con cá rơi vào giỏ cua – Thách thức và chiến lược mưu sinh của dân di cư tự phát ở Tây Nguyên. Văn hóa dân gian, 6(150), 19-31.
- Nếu là bài đăng trong một cuốn sách:
Ví dụ: Nguyễn Thu Giang (2020). Làm mẹ trong lo âu: Facebook, thực phẩm bẩn và nền kinh tế của sự bấp bênh ở Việt Nam. Trong Nguyễn Thị Phương Châm, Hoàng Cầm (đồng chủ biên), Văn hoá Việt Nam đương đại: Đa dạng biểu đạt và tương tác (tr. 71-91). Khoa học Xã hội.
- Nếu là bài đăng trên Internet:
Ví dụ: Lê Hồng Lý (2012). Bảo tồn và phát triển giá trị văn hóa, tín ngưỡng truyền thống của cư dân ven biển. Truy xuất ngày 20 tháng 1 năm 2012, từ http://daomauvietnam. com/index.php/hoat-dong-nghien-cuu/
8. Ảnh minh họa (nếu có) phải gắn với nội dung bài viết. Dung lượng ảnh tối thiểu 500KB.
9. Bài viết gửi qua Email (tcvhdg@gmail.com) hoặc qua Website Tạp chí./.
II. QUY TRÌNH PHẢN BIỆN
Tạp chí Nghiên cứu Văn hóa Việt Nam áp dụng quy trình phản biện kín. Theo đó, danh tính của tác giả và phản biện được giữ kín trong suốt quá trình phản biện. Các thành viên Ban Biên tập của Tạp chí (bao gồm Tổng Biên tập, Phó Tổng Biên tập và các Biên tập viên) không trực tiếp tham gia thực hiện phản biện bản thảo.
1. Các bước trong quy trình phản biện
Quy trình phản biện bài viết được thực hiện theo các bước sau:
(1). Tác giả gửi bản thảo đến Tạp chí.
(2). Ban Biên tập tiến hành sơ loại
(3). Lựa chọn và mời chuyên gia phản biện.
(4). Thực hiện phản biện kín
(5). Ban Biên tập thông báo kết quả phản biện và yêu cầu chỉnh sửa (nếu có) hoặc từ chối bài viết.
(6). Hoàn thiện bản thảo và xuất bản.
2. Tiêu chí thẩm định ban đầu
Bản thảo chỉ được gửi đi phản biện khi đáp ứng các tiêu chí sau:
- Phù hợp với tôn chỉ, mục đích và phạm vi của Tạp chí;
- Có tính mới về vấn đề nghiên cứu, cách tiếp cận hoặc kết quả nghiên cứu;
- Có đóng góp học thuật cho lĩnh vực nghiên cứu (về lý thuyết, phương pháp hoặc phát hiện mới);
- Có giá trị và ý nghĩa thực tiễn;
- Tuân thủ quy chuẩn nội dung và thể thức trình bày của một bài nghiên cứu khoa học.
3. Lựa chọn chuyên gia phản biện
Chuyên gia phản biện được lựa chọn trên cơ sở đáp ứng các yêu cầu sau:
- Có chuyên môn phù hợp và hiểu biết về chủ đề nghiên cứu của bản thảo;
- Có kinh nghiệm nghiên cứu và công bố khoa học trong lĩnh vực liên quan;
- Không có xung đột lợi ích với tác giả và nội dung bản thảo.
4. Kết luận phản biện
Căn cứ vào ý kiến của phản biện, Ban Biên tập đưa ra một trong các quyết định sau đối với bài viết:
(1). Chấp nhận đăng;
(2). Yêu cầu chỉnh sửa (bản thảo cần chỉnh sửa nhỏ; tác giả hoàn thiện và gửi lại để Ban Biên tập xem xét);
(3). Yêu cầu chỉnh sửa và phản biện lại (bản thảo cần chỉnh sửa lớn và phải được phản biện lại sau khi sửa);
(4).Từ chối đăng.
III. QUY ĐỊNH VỀ RÚT BÀI, THU HỒI BÀI BÁO VÀ ĐÍNH CHÍNH THÔNG TIN
1. Quy định về rút bài
Rút bài được thực hiện khi:
- Phát hiện sai sót nghiêm trọng về phương pháp, dữ liệu hoặc kết luận
- Phát hiện trùng lặp, vi phạm bản quyền
- Gửi nhầm tạp chí hoặc sai phạm hành chính
- Phát sinh chấp quyền tác giả
Hồ sơ yêu cầu rút bài gồm:
- Thư đề nghị rút bài (nêu rõ tên bài báo và lý do rút bài)
Quy trình xử lý:
- Ban biên tập tiếp nhận và xem xét hồ sơ
- Có quyền yêu cầu làm rõ hoặc bổ sung thông tin
- Quyết định chấp thuận/không chấp thuận
- Thông báo kết quả bằng văn bản chính thức
2. Thu hồi bài báo
Thu hồi bài báo được thực hiện khi:
- Phát hiện gian lận dữ liệu, làm sai lệch kết quả nghiên cứu
- Phát hiện đạo văn và tự đạo văn nghiêm trọng
- Vi phạm nghiêm trọng đạo đức nghiên cứu
- Giả mạo tác giả, che giấu xung đột lợi ích
- Lạm dụng AI tạo nội dung khoa học không khai báo
Quy trình xử lý:
- Ban Biên tập thành lập tổ xử lý việc thu hồi bài báo
- Liên hệ tác giả để giải trình
- Đối chiếu bằng chứng
- Quyết định: (Đính chính, thông báo quan ngại, thu hồi sản phẩm)
- Thông báo thu hồi: có tiêu đề rõ ràng, nêu lý do thu hồi, gắn mác thu hồi đối với bài báo gốc
- Trong trường hợp này bài viết sẽ bị gỡ bỏ khỏi hệ thống đường dẫn tới bài báo trên trang web tạp chí, nội dung bài báo được thay thế bằng 1 thông báo gỡ bài có nêu lý do
3. Đính chính thông tin
- Áp dụng đối với các lỗi kỹ thuật, hình thức, thông tin phù trợ
- Không làm thay đổi kết luận khoa học chính
- Được công bố dưới dạng có liên kết với bài gốc.
IV. THÔNG BÁO VỀ THU PHÍ PHẢN BIỆN BÀI VIẾT ĐĂNG TRÊN TẠP CHÍ NGHIÊN CỨU VĂN HÓA VIỆT NAM
Căn cứ Quyết định số 12/QĐ-NCVH ngày 02 tháng 4 năm 2026 của Viện Nghiên cứu Văn hoá về việc thu phí phản biện bài viết đăng trên Tạp chí Nghiên cứu Văn hoá Việt Nam.
Tạp chí Nghiên cứu Văn hoá Việt Nam xin gửi tới Quý tác giả nội dung thông báo về việc thu phí phản biện bài viết trên Tạp chí Nghiên cứu Văn hoá Việt Nam như sau:
Thực hiện việc thu phí phản biện bài viết bắt đầu từ số 1/2026 với mức thu: 1.000.000 đồng/1 bài. Các bài viết sau khi được duyệt đăng sẽ nộp phí phản biện.
Phí phản biện cần chuyển khoản theo hướng dẫn:
- Tác giả bài viết chuyển phí phản biện theo thông tin sau:
- Số tài khoản: 0011000014447 tại Ngân hàng Vietcombank - Sở giao dịch.
- Chủ tài khoản: Viện Nghiên cứu Văn hóa.
- Nội dung chuyển khoản: Họ và tên tác giả, phí phản biện cho số tạp chí (ví dụ: 1/2026)
- Sau khi chuyển khoản, đề nghị tác giả gửi minh chứng chuyển khoản về địa chỉ email: tcvhdg@gmail.com
Tạp chí không thu phí phản biện bài viết của các tác giả bài viết do Tạp chí đặt hàng.