LOẠI HÌNH DI TÍCH CƯ TRÚ TRÊN NỀN ĐẤT ĐẮP THỜI TIỀN SỬ Ở TỈNH LONG AN
Abstract
Hình thức cư trú trên nền đất đắp là một trong những loại hình di tích đặc trưng nổi bật của các di tích thời tiền sử trên địa bàn Long An, Việt Nam. Loại hình này phản ánh khả năng thích nghi và ứng phó của con người thời tiền sử với thiên nhiên, khả năng tác động – cải biến điều kiện tự nhiên phù hợp với nhu cầu tồn tại cũng như trình độ phát triển của cộng đồng cư dân thời kì này. Khu vực cư trú cổ tại các di tích thời tiền sử ở Long An được tạo nên bằng đất sét, cát, nhuyễn thể và cây rừng, nền đất được nện và được đốt tạo thành các nền cư trú khô ráo. Các cuộc khai quật gần đây của chúng tôi đã xác định được 04 di tích cư trú gồm hàng chục giai đoạn đắp và gia cố các nền đất, trên đó là vết tích của các cấu trúc lợp bằng thực vật, là nơi cư trú của người cổ trong hơn 100 năm. Trong khung thời gian này, nhiều giai đoạn xây dựng chính đã được xác định, theo đó từng nền tảng và tất cả các cấu trúc trên đó được thay thế liên tiếp.