DU LỊCH THÂN THIỆN VỚI NGƯỜI HỒI GIÁO Ở VIỆT NAM: KHOẢNG TRỐNG CHÍNH SÁCH VÀ NĂNG LỰC ĐÁP ỨNG
Tóm tắt
Trong bối cảnh ngành du lịch đang tái cấu trúc sau đại dịch COVID-19 và nhu cầu từ thị trường khách Hồi giáo không ngừng gia tăng, bài viết này phân tích thực trạng và đề xuất định hướng chính sách nhằm phát triển du lịch thân thiện với người Hồi giáo tại Việt Nam. Bằng cách tiếp cận khung lý thuyết quản trị đa cấp (multi-level governance) và phân tích khoảng cách chính sách (policy gap), bài viết tập trung đánh giá mối liên hệ giữa cấp hoạch định trung ương, năng lực thực thi của địa phương và vai trò triển khai từ khu vực tư nhân. Dựa trên tổng hợp dữ liệu thứ cấp, phân tích chính sách hiện hành và tham chiếu kinh nghiệm quốc tế (Malaysia, Thái Lan, Nhật Bản), bài viết chỉ ra rằng mặc dù Chính phủ Việt Nam đã bước đầu quan tâm đến thị trường Halal thông qua một số tiêu chuẩn kỹ thuật và hoạt động xúc tiến, song vẫn thiếu một chiến lược tổng thể và khung thể chế thống nhất cho lĩnh vực du lịch Halal. Bên cạnh đó, việc thiếu tính liên kết trong thực thi chính sách và hạn chế năng lực địa phương đang là những điểm nghẽn chính. Từ đó, bài viết đề xuất một cấu trúc chính sách đa tầng, tích hợp hành động từ trung ương đến địa phương và doanh nghiệp nhằm cung cấp luận cứ chính sách có tính khả thi cho Việt Nam.