Nhận diện các hành vi không an toàn phổ biến trên công trường xây dựng dân dụng và công nghiệp ở Việt Nam
Tóm tắt
Nghiên cứu này nhận diện các hành vi không an toàn trên công trường xây dựng ở Việt Nam, xếp hạng dựa trên mức độ ưu tiên cần phải can thiệp và đề xuất nâng cao hiệu quả quản trị các hành vi này. Dữ liệu được thu thập tại các công trường với bảng hỏi cấu trúc, phân tích nội dung hồ sơ an toàn và phỏng vấn bán cấu trúc. Mười chín hành vi phổ biến được đo trên thang tần suất và hậu quả. Thông qua các chỉ tiêu tầm quan trọng tương đối, điểm ưu tiên của các hành vi được tính toán và kiểm định bằng phương pháp lấy mẫu lại theo cụm công trường, phân tích tương quan Spearman và hồi quy OLS với sai số chuẩn cụm; sau đó phân tích tầm quan trọng-hiệu suất của các chiến lược quản trị được thực hiện. Kết quả cho thấy các hành vi ưu tiên nhất bao gồm: không chống rơi/neo không đạt, không dùng/dùng sai thiết bị bảo hộ, thiếu cảnh báo tín hiệu khép kín, vận hành phương tiện không an toàn, và nâng–vác thủ công sai động tác. Ở cấp hệ thống quản lý, văn hoá an toàn rất quan trọng vì liên quan đến giảm tần suất hành vi; số giờ làm việc và vi khí hậu liên quan đến tăng hành vi không an toàn; yêu cầu chứng chỉ làm việc và kiểm soát kỹ thuật góp phần làm giảm tần suất các hành vi không an toàn. Phân tích độ quan trọng – hiệu suất biện pháp cho thấy yêu cầu PPE và biện pháp kỹ thuật được triển khai tương đối tốt, trong khi yêu cầu chứng chỉ làm việc, cảnh báo tín hiệu và chuyển đổi số còn nhiều khoảng trống thực thi. Nghiên cứu đề xuất can thiệp theo mục tiêu vào năm hành vi quan trọng nhất và nâng chuẩn hệ thống về văn hoá an toàn, siết chặt yêu cầu chứng chỉ làm việc, kiểm soát kỹ thuật, số hoá và thiết kế môi trường làm việc thông minh để dần chuyển nội dung quản lý an toàn từ thống kê sự cố sang phòng ngừa chủ động.