Ảnh hưởng của phản hồi phát triển cấp trên đến sáng tạo của nhân viên
Tóm tắt
Mục tiêu nghiên cứu: Bài viết nhằm xác định ảnh hưởng của phản hồi phát triển cấp trên (PHPTCT) đến sự sáng tạo của nhân viên (STCNV). Đồng thời, nghiên cứu kiểm định vai trò trung gian của điều chỉnh nhiệm vụ (ĐCNV) và động lực nội tại (ĐLNT) trong mối quan hệ này.
Thiết kế nghiên cứu/phương pháp/tiếp cận: Nghiên cứu sử dụng phương pháp định lượng với mô hình cấu trúc tuyến tính (PLS-SEM) và thu thập dữ liệu từ 304 nhân viên tại các doanh nghiệp công nghiệp ô tô ở Thành phố Hồ Chí Minh.
Kết quả nghiên cứu chính: Kết quả cho thấy PHPTCT có ảnh hưởng cùng chiều đến sự STCNV. ĐCNV và ĐLNT đóng vai trò trung gian quan trọng, làm tăng hiệu ứng của PHPTCT lên sự sáng tạo.
Giá trị đóng góp mới: Bài viết bổ sung bằng chứng thực nghiệm cho lý thuyết Khả năng–động lực–cơ hội và lý thuyết Thành phần sáng tạo. Đồng thời, nghiên cứu làm rõ vai trò trung gian của ĐCNV và ĐLNT trong mối quan hệ giữa PHPTCT và sự STCNV ở bối cảnh ngành công nghiệp ô tô Việt Nam.